CÁCH PHÒNG BỆNH MỀ DAY NÃM TÍNH

Cấp tính: xảy ra đột ngột và biến mất sau vài giờ hoặc vài ngày, hay gặp ở người trẻ, nguyên nhân thường gặp là do thức ăn hoặc thuốc, thời tiết.


Mãn tính: kéo dài trên 6 tuần, đa số là tự phát (vô căn), trường hợp này phải dựa vào những nghiên cứu thật công phu, tỉ mỉ mới có thể tìm được nguyên nhân. Thuốc chống dị ứng chỉ giải quyết được triệu chứng tạm thời. Muốn điều trị hiệu quả thì cái chính là phải tìm cho ra nguyên nhân, đôi khi không mấy dễ dàng.
Mề đay thông thường: Phát ban đột ngột với những sẩn phù có màu hồng, rất ngứa, có thể hợp lại thành mảng lan rộng khắp cơ thể. Sau vài phút hay vài giờ thì lặn mất, không để lại dấu vết.

Phù mạch: nổi ban làm sưng to cả một vùng (mí mắt, môi, bộ phận sinh dục ngoài…) cảm giác căng da, có thể kèm theo nổi mề đay, sốt, đau khớp, rối loạn tiêu hóa... Nếu phù ở lưỡi, thanh quản, hầu sẽ gây suy hô hấp rất nguy hiểm.

Da vẽ nổi: còn gọi là mề đay giả. Nếu dùng một vật xát nhẹ lên da, vài phút sau, trên mặt da sẽ nổi gồ lên một vệt màu hồng. Có thể đi kèm nổi mề đay.

Ngoài ra còn có những dạng khác như: sẩn nhỏ, mụn nước hay xuất huyết.

Mề đay hay phù Quincke có thể đi kèm với những triệu chứng toàn thân như: sốt, đau khớp, rối loạn tiêu hóa, nhức đầu và nặng nhất là trụy tim mạch (sốc phản vệ) cần phải xử trí cấp cứu.
Phòng ngừa:

- Tránh một số thức ăn, thuốc có thể gây dị ứng. Tránh các chất kích thích như: rượu, trà, cà phê...

- Ăn nhẹ, giảm muối.

- Trường hợp gây ngứa nhiều, có thể dùng giấm pha nước ấm (1 phần giấm 2 phần nước) để thoa hay tắm.

- Tránh dùng thuốc mỡ kháng histamin (phenergan) thoa vì dễ gây viêm da dị ứng. Mỡ corticoides ít hiệu quả, có thể gây một số tác dụng phụ (nhất là khi thoa trên diện tích quá lớn).

Đối với mề đay mãn tính : vì thường liên quan tới các bệnh lý bên trong nên bệnh nhân cần đến bác sĩ chuyên khoa khám, làm thêm các xét nghiệm để tìm đúng nguyên nhân và có cách điều trị thích hợp.

Phản ứng dị ứng do thức ăn có thể gây ra các biểu hiện dị ứng toàn thân với phần lớn các triệu chứng xuất hiện sau khi ăn từ 30 phút đến vài giờ như đau quặn bụng, cảm giác nóng ran, nổi ban đỏ ngứa khắp người, mắt sung huyết đỏ, phù nề môi, mắt, khó thở, thở rít, trụy mạch, tụt huyết áp, hoặc chỉ đơn thuần có các triệu chứng ở đường tiêu hóa như buồn nôn, nôn, đau quặn bụng, tiêu chảy.

Khi dị ứng thức ăn đã được khẳng định, việc điều trị cần phải được tiến hành ngay khi có thể với hai biện pháp chủ yếu:

1. Loại trừ những thực phẩm gây dị ứng ra khỏi chế độ ăn.


2. Sử dụng các thuốc điều trị thích hợp cho tình trạng dị ứng.

Tuy nhiên cả hai biện pháp điều trị này đều có thể gây ra những tác động không tốt.

Loại trừ khỏi chế độ ăn các thức ăn gây dị ứng là biện pháp có ý nghĩa quan trọng hàng đầu, nhằm giảm bớt mức độ và ngăn ngừa sự tái xuất hiện của các phản ứng dị ứng. Một số thức ăn có mẫn cảm chéo với các thức ăn gây dị ứng cũng cần được loại trừ khỏi bữa ăn như sữa dê với sữa bò, thịt bò (thịt bê) với thịt cừu thường mẫn cảm chéo với nhau trong 50-90% trường hợp, giữa các loại cá, các loại đậu cũng thường có mẫn cảm chéo với nhau. Trong những trường hợp dị ứng nhẹ, việc giảm bớt các thức ăn gây dị ứng trong chế độ ăn cũng có thể đủ để giảm thiểu các triệu chứng dị ứng, không nhất thiết phải loại bỏ hoàn toàn những thức ăn này, tuy nhiên tốt nhất vẫn là loại bỏ hoàn toàn những thức ăn này. Việc loại trừ một số thức ăn khỏi chế độ ăn có thể dẫn đến sự mất cân đối của những chế độ ăn này và gây ảnh hưởng đến sự phát triển của bạn do đó tốt nhất các bạn nên tham khảo ý kiến của các nhà dinh dưỡng học để tìm được một chế độ ăn thích hợp cho mình, việc bổ sung các vitamin và muối khoáng có thể là cần thiết.

Sử dụng các thuốc chống dị ứng trong điều trị dị ứng thức ăn nhằm giảm bớt triệu chứng hoặc ngăn ngừa sự xuất hiện của các triệu chứng này khi trẻ bị dị ứng với nhiều loại thức ăn hoặc khi không thể tránh được thức ăn gây dị ứng. Các thuốc kháng histamin H1 (cetitizine, chlorpheniramine, astemisole, loratadine...) có tác dụng tốt với các triệu chứng ở da, niêm mạc như nổi mày đay, ban đỏ, phù mặt. Sử dụng các thuốc này trước khi tiếp xúc với thức ăn gây dị ứng có thể ngăn chặn được các triệu chứng dị ứng nhẹ ngoài da, niêm mạc nhưng không ngăn chặn được các phản ứng dị ứng nặng như sốc phản vệ, khó thở nếu có xảy ra. Adrenalin là thuốc bắt buộc sử dụng trong các thể dị ứng nặng do thức ăn như sốc phản vệ, hen phế quản, phù Quincke thanh quản... Corticosteroid (prednisolone, methylprednisolone) do có nhiều tác dụng phụ nên chỉ sử dụng trong các thể dị ứng nặng, kéo dài hoặc không đáp ứng với các điều trị khác.
Hiện nay, các phương pháp điều trị giảm mẫn cảm (sử dụng với số lượng tăng dần để giảm dần tình trạng quá mẫn) chưa khẳng định được vai trò trong điều trị dị ứng thức ăn.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét